Một ngày kia có một chàng thanh niên đứng giữa quảng trường và tuyên bố rằng anh ta có một trái tim đẹp nhất thành phố.

.

12742837_591678614318699_7293420114281481687_n

.

Rất nhiều người tụ tập quanh anh ta và ngưỡng mộ trái tim của anh ta, vì mọi người thấy trái tim quá hoàn hảo. Trái tim không hề có tì vết và lỗi nào. Những người vây quanh đều công nhận anh ta có lý. Trái tim này quả thật là đẹp nhất trong những trái tim mà họ đã từng thấy.

.

Chàng thanh niên rất đỗi tự hào và lớn tiếng khoe khoang trái tim đẹp của mình. Đột nhiên xuất hiện một ông già và nói rằng:

„Trái tim của cậu làm sao có thể đẹp sánh cùng với trái tim của tôi được.“

.

Những người vây quanh cùng chàng thanh niên chăm chú nhìn vào trái tim của ông già. Trái tim này đập rất khoẻ nhưng đầy vết sẹo. Nó có những chỗ mà có những miếng bị lấy ra và thay thế bằng những miếng khác. Nhưng chúng lại không vừa khớp chỗ đó và có vài góc bị rách tả tơi. Ở một vài nơi còn có những rãnh sâu và có chỗ còn thiếu một vài phần nữa.
Mọi người trố mắt nhìn ông già:

„Làm sao ông có thể cho rằng trái tim của ông đẹp hơn?“ Chàng thanh niên nhìn vào trái tim của ông già, khi thấy tình trạng trái tim như vậy thì anh ta bắt đầu cười to:

„Ông thật là hài hước khi so sánh trái tim của ông với của tôi. Trái tim của tôi thật là hoàn hảo và trái tim của ông thì sẹo chằng chịt và đẫm lệ.“

.

„Đúng vậy“ ông già nói, „Trái tim của cậu nhìn hoàn hảo đấy, nhưng tôi không bao giờ muốn đổi với cậu.“

.

Đám đông hồi hộp nghe khi ông già nói tiếp:

„ Mỗi một vết sẹo là dấu ấn của một người, người đó đã được tôi trao cho tình yêu thương. Tôi đã dứt một phần trái tim của tôi ra trao cho người đó và thường thì họ trao lại cho tôi một phần trái tim của họ, phần đó lấp vừa vào khoảng trống của trái tim tôi. Nhưng vì những mảnh tim đó không vừa khít bằng nhau, nên nó có một vài góc cạnh. Nhưng tôi rất quý trọng những góc cạnh đó, nó nhắc tôi nhớ đến những tình thương yêu mà chúng tôi đã chia sẻ cho nhau.

.

Cũng có khi tôi đã trao một phần trái tim của tôi cho người khác mà không nhận lại được một phần nào trái tim của người được tôi trao. Đó là những rãnh trống nơi tim tôi.

.

Trao cho người khác tình thương yêu thỉnh thoảng cũng đồng nghĩa với chấp nhận rủi ro. Kể cả khi những rãnh sâu kia rất đau đớn, chúng vẫn mở rộng và vẫn nhắc nhở tôi nghĩ đến tình thương yêu mà tôi cảm nhận và dành cho những con người đó. Tôi hy vọng một ngày kia, những người này sẽ quay lại và lấp đầy những khoảng trống đó. Bây giờ cậu đã nhận ra vẻ đẹp thật sự của nó chưa?”

.

Chàng trai đứng sững yên lặng và trên gò má hai hàng lệ tuôn trào. Chàng chợt vồ lấy trái tim trẻ trung, hoàn hảo và đẹp đẽ của mình, dứt ra một miếng. Chàng trai trẻ run run bàn tay đưa lên dâng cho ông già.

.

Ông già đón nhận món quà của chàng trai, gắn vào trái tim của mình. Sau đó ông già lấy một miếng từ trái tim đầy sẹo của mình lấp vào chỗ trống nơi vết thương của trái tim chàng trai trẻ. Phần đó không vừa một cách hoàn hảo, vì có một vài phần rìa bị thừa ra ngoài.

.

Chàng trai ngắm nhìn trái tim của mình, tuy nó không hoàn hảo nhưng nó lại đẹp hơn bao giờ hết, vì chàng trai cảm nhận được tình thương yêu của ông già đang chảy trong trái tim mình. Họ ôm nhau thắm thiết và sát cánh vai kề vai cùng đi, bỏ đám đông đang đứng lặng im không thốt nên lời lại phía sau.

.

Bài viết “Trái tim đẹp” của tác giả Manuela Ridder-Hillenbrand

Mạnh Thái chuyển ngữ.

———————————
Das schöne Herz

Ein junger Mann stand eines Tages auf einem Platz und erklärte, dass er das schönste Herz der ganzen Stadt habe.
Viele Menschen versammelten sich um ihn und alle bewunderten sein Herz, denn es war perfekt. Es hatte keinen Fleck und keine Fehler. Alle versammelten Menschen gaben ihm recht. Es war wirklich das schönste Herz, das sie je gesehen hatten.

Der junge Mann war sehr stolz und prahlte laut mit seinem schönen Herz. Plötzlich tauchte ein alter Mann auf und sagte:

„Dein Herz ist nicht mal annähernd so schön wie meines.“

Die versammelte Menge und der junge Mann schauten auf das Herz des Alten. Dieses schlug kräftig, aber es war voller Narben. Es hatte Stellen, wo Stücke entfernt und durch andere ersetzt worden waren. Aber sie passten nicht richtig und es gab einige ausgefranste Ecken. An einigen Stellen waren tiefe Furchen und es fehlten sogar ganze Teile.

Die Leute starrten ihn an:

„Wie kannst du behaupten, dein Herz sei schöner?“

Der Junge schaute auf das Herz des alten Mannes, sah dessen Zustand und begann laut zu lachen:

„Du musst scherzen, dein Herz mit meinem zu vergleichen. Mein Herz ist perfekt und deines ist ein Durcheinander aus Narben und Tränen.“

„Ja“, sagte der alte Mann, „deines sieht perfekt aus, aber ich würde niemals mit dir tauschen.”

Die Menschen lauschten gespannt, als der Alte weitersprach:

„Jede Narbe steht für einen Menschen, dem ich meine Liebe gegeben habe. Ich reiße ein Stück meines Herzens heraus und reiche es meinen Mitmenschen und oft geben sie mir dann ein Stück ihres Herzens, das in die leere Stelle meines Herzens passt. Aber weil die Stücke nicht genau gleich sind, habe ich einige Kanten, die ich sehr schätze, denn sie erinnern mich an die Liebe, die wir teilten.

Manchmal habe ich auch ein Stück meines Herzens gegeben, ohne dass mir der Andere ein Stück seines Herzens zurückgegeben hat. Das sind die leeren Furchen.

Liebe geben heißt manchmal auch ein Risiko einzugehen. Auch wenn diese Furchen schmerzhaft sind, bleiben sie offen und auch sie erinnern mich an die Liebe, die ich für diese Menschen empfinde. Ich hoffe, dass sie eines Tages zurückkehren und den Platz ausfüllen. Erkennst du jetzt die wahre Schönheit?“

Der junge Mann stand still da und Tränen rannen über seine Wangen. Er griff nach seinem perfekten jungen und schönen Herzen und riss ein Stück heraus. Er bot es dem alten Mann mit zitternden Händen an.

Der Alte nahm das Angebot an und setzte es in sein Herz. Dann nahm er ein Stück seines alten vernarbten Herzens und füllte damit die Wunde im Herzen des jungen Mannes. Es passte nicht perfekt, da es einige ausgefranste Ränder hatte.

Der junge Mann sah sein Herz an, nicht mehr perfekt, aber schöner als je zuvor, denn er spürte die Liebe des alten Mannes in sein Herz fließen. Sie umarmten sich herzlich und Seite an Seite gingen sie weg – und ließen die betroffene schweigende Menge zurück.

Der Text „Das schöne Herz” stammt von Manuela Ridder-Hillenbrand

 

Mạnh Thái chuyển ngữ: TRÁI TIM ĐẸP

Bản tin khác